Tình chỉ đẹp khi tình dang dỡ
Tình chỉ đẹp khi tình dang dỡ

Mở đầu

Tại sao lại là chủ đề này?

Có vẻ như chủ đề về tình cảm thì không liên quan đến dev cho lắm? Có người nói dev sống rất khô khan, không có tình cảm. Nhưng điều đó không đúng. Các dev của chúng ta có đời sống tình cảm rất phong phú nữa là đằng khác. Chỉ là với người ngoài, họ khó mà nắm bắt được đời sống nội tâm của dev. Dev khá khó hiểu trong mắt người ngoài. Dev đôi khi có những câu nói bông đùa khiến cho các đồng nghiệp phải cười bò, còn người ngoài thì ngơ ngác không hiểu vì sao họ cười. Dev cũng khá vụng về trong chuyện thể hiện tình cảm ra ngoài. Hơn nữa, vì tính chất đặc thù công việc mà có lẽ nhiều dev cũng đã bỏ lỡ nhiều cơ hội trong tình cảm. Vậy nên, hôm nay tôi kể chuyện về tình cảm, kể về vấn đề mà có lẽ nhiều dev cũng đã từng gặp phải: “dang dỡ”.

“Tình chỉ đẹp khi tình còn dang dỡ” là ý gì?

Nghĩ một cách đơn giản, tâm lý của con người thì thường khi có không biết trân trọng, mất rồi thì mới hối tiếc. Và khi người ta cảm thấy hối tiếc người ta mới ngẫm lại, và thấy mối tình dang dỡ ấy ôi sao mà nó đẹp đến thế.

Nghĩ sâu sa hơn, tình dang dỡ là tình mà đã không đi đến được hôn nhân. Khi yêu, con người ta có xu hướng thể hiện những cái tốt đẹp của mình ra bên ngoài, và cũng chỉ nhìn thấy những cái tốt đẹp của đối phương. Nhưng một khi họ đã đi đến được hôn nhân, thì những thói hư tật xấu ắt hẳn sẽ bị lộ ra, rồi là những vấn đề mới sẽ phát sinh trong cuộc sống hôn nhân, khiến cho họ cảm thấy mối tình đó không còn đẹp như những mối tình dang dỡ nữa.

Nghĩ một cách sâu sắc, tình đẹp là thứ tình cảm được hình dung trên những cảm xúc thuần túy. Có người nghĩ tình đẹp là thứ chỉ tồn tại trong phim, tiểu thuyết… Không hẳn vậy. Mặc dù phim, hay tiểu thuyết, người ta thường cố gắng vẽ mọi thứ thật đẹp, thật hoàn hảo, nhưng ngoài đời vẫn tồn tại những thứ tình cảm đẹp lắm, chỉ là nó không được hoàn hảo như phim mà thôi. Thường thì dang dỡ. Vì những thứ tình cảm được xây dựng trên những cảm xúc thuần túy thì không dễ để mà nắm bắt, không dễ để gìn giữ được dài lâu. Vì đó là những cảm xúc ngây ngô, thơ dại, đầy mơ mộng, không hề mang theo sự toan tính, hoặc nếu có thì cũng là những sự toan tính ngây ngô. Có thể đơn giản chỉ là say nắng 1 bạn khác giới, có thể là bạn bè chơi thân nảy sinh tình cảm, sự mếm mộ, có thể là niềm vui khi nói chuyện với bạn ấy, khi gặp gỡ bạn ấy. Thậm chí là cảm giác ngại ngùng khi bạn bè trêu chọc gán ghép với bạn ấy, hay cảm giác buồn tủi khi bị bạn ấy ngó lơ, cảm giác ghen tị khi thấy bạn ấy nói chuyện với người khác.

Bài viết này nói gì?

Bài viết này kể về những mẫu chuyện tình đẹp (có thể tùy cảm nhận của mỗi người). Tôi không giỏi văn, không giỏi kể chuyện, không giỏi viết lách nên nếu các bạn đọc mà cảm thấy nhàm chán thì đó rất có thể là do cách kể chuyện của tôi chưa tốt, chứ không phải là vì những câu chuyện này vốn dĩ nhàm chán. Vì chuyện tình cảm là chuyện riêng tư, tôi xin phép lược bớt những thông tin mang tính riêng tư, cũng như đổi tên các nhân vật trong câu chuyện.

1. Anh tổ phó và cô tổ trưởng

Nam, một học sinh hiền lành gương mẫu. Kí ức đầu tiên của Nam về Trinh là gì nhỉ? Năm lớp 6, Trinh là tổ trưởng tổ của Nam, một lần Trinh bị tai nạn phải nhập viện, thầy chỉ định Nam làm tổ phó, chịu trách nhiệm quản lí tổ trong thời gian Trinh nghỉ học. Còn ấn tượng của Trinh về Nam là gì nhỉ? Có lẽ là một cậu học trò học giỏi, trầm tính, ít nói, và hay ngồi gật gù trong lớp vì buồn ngủ. Cả hai có khá nhiều điểm chung, họ đều học giỏi và đều là người kĩ tính. Trinh là cô gái nói nhiều, còn Nam thì ít nói, học chung lớp, chung tổ. Nhưng Nam với Trinh cũng không có quá thường xuyên nói chuyện với nhau. Ấy vậy mà không biết Trinh thích Nam từ bao giờ.

Có 1 lần, Trinh tặng Nam một cây kẹo: “Cho cậu đấy, nhận đi”. Nam ngại ngùng và bối rối không biết làm thế nào, cũng đành miễn cưỡng nhận rồi vội cất vào cặp. Nam sợ bạn bè nhìn thấy, sợ bạn bè biết. Nam rất ít khi ăn quà vặt, và đặc biệt không ăn quà vặt ở trường lớp. Đây là lần đầu tiên trong đời, có 1 bạn nữ tặng quà cho Nam. Về đến nhà, Nam cũng không dám lấy cây kẹo ra ăn. Nam sợ ba mẹ biết. Nam cứ để cây kẹo ấy trong cặp, đi học mang đi, tan học lại mang về. Rồi 1 ngày nọ, Nam thấy bầy kiến chui vào cặp. Dở ra xem thử thì thấy cây kẹo đã bị chảy nước rồi, kiến bu đầy. Nam lẳng lặng vứt cây kẹo đi. Nhưng trong lòng Nam cũng sợ lắm, sợ Trinh biết cây kẹo bị vứt. Nam không dám nói với Trinh. Nam giả vờ như không có chuyện gì xảy ra cả. Vậy đó, chỉ vì một cây kẹo thôi, mà tim Nam thổn thức biết bao ngày. Rồi mọi chuyện cũng lặng lẽ trôi đi. Tình cảm họ vẫn giữ trong lòng.

Thời cấp 3, họ không cùng chung lớp nữa. Họ cũng rất khi có dịp gặp nhau, nói chuyện với nhau. Trinh được vào lớp chọn, còn Nam thì không. Ở lớp của Nam, Nam là số 1. Nhưng Nam không phải là quá giỏi so với các bạn ở lớp Trinh. Năm lớp 12, thời gian ôn thi đại học. Nam đi học ôn cùng với các bạn lớp Trinh. Có cả Trinh nữa. Một lần Trinh nhờ Nam chỉ bài. Nam thắc mắc hỏi lại: “Các bạn lớp Trinh học giỏi thế sao trinh không nhờ các bạn ấy chỉ”. Trinh đáp: “Trinh không thích. Trinh chỉ thích được Nam chỉ thôi”. Một lần nữa con tim Nam lại thổn thức vì Trinh. Nhưng Nam vẫn cố gắng tỏ ra bình thường. Rồi sau đó, mọi chuyện lại dần dần trở về như cũ. Sau khi tốt nghiệp, họ càng ít gặp nhau hơn. Chôn giấu hết những cảm xúc kia, họ làm bạn thân của nhau qua những dòng tin nhắn.

2. Anh chàng ngự lâm và cô lớp phó học tập

Nhung là một lớp phó học tập. Có lẽ ở lớp Nhung, Nhung là người giỏi nhất. Ngoài học giỏi ra, Nhung cũng là người hòa đồng và vui tính. Tuy nhiên ngoại hình Nhung không có gì đặc sắc. Vừa lùn, vừa béo. Ấy vậy mà Trung lại thích Nhung. Có lẽ đó là Trung thần tượng Nhung. Nhưng khác với Nhung. Trung lại là một người ít nói. Trung học cũng giỏi, nhưng không giỏi toàn diện như Nhung. Xét mặt bằng chung của lớp, các bạn nữ học giỏi hơn nam. Các bạn nam trong lớp thì chỉ có 3 người học giỏi, và 3 người họ cũng là bạn thân của nhau. Trung là 1 trong số đó.

Ở trong lớp, Trung ngồi bàn trên, Nhung ngồi bàn dưới. Trung cực kì thích những lúc thầy cô yêu cầu thảo luận nhóm. 1 nhóm 2 bàn. Bàn của Trung và bàn của Nhung làm 1 nhóm. Trung và Nhung là những người tích cực trong thảo luận nhóm. Họ là thường là người đưa ra câu trả lời cho các câu hỏi, hay bài toán của thầy cô. Ngoài việc thảo luận nhóm, Trung và Nhung còn hay trao đổi bài trước các buổi học, trong giờ ra chơi, và sau những bài kiểm tra… Nhưng bởi vì Trung ít nói, trầm tính. Nên gần như ngoài việc học ra, Trung rất ít khi trao đổi những việc khác với Nhung. Trung không biết chém gió. Thích Nhung thì Trung cũng chỉ để bụng. Có lẽ Nhung không hề nhận ra điều đó.

3. Cô lớp trưởng gương mẫu

Tâm là một cô lớp trưởng gương mẫu và đầy nghiêm khắc. Thuở nhỏ, Tâm học giỏi hơn Huy. Nhưng đến những năm học cấp 2, không biết vì sao mà Tâm dần dần học yếu lại. Có lẽ vì hoàn cảnh gia đình, nên Tâm hàng ngày phải phụ mẹ kiếm tiền, không còn nhiều thời gian để dành cho việc học nữa. Huy thì ngược lại, lúc nhỏ Huy chỉ là một cậu học sinh trung bình. Nhưng lớn lên, Huy học tốt hơn.

Tâm đã làm lớp trưởng của Huy từ lớp mẫu giáo cho đến năm lớp 8. Không biết Tâm đã thích Huy từ khi nào, nhưng năm lớp 9, lời nói và hành động của Tâm đã thể hiện rõ điều đó. Cứ mỗi giờ ra chơi, Tâm đều chạy lại chỗ của Huy. Tâm lẽn ra phía sau Huy, dùng 2 tay bịt mắt Huy và hỏi “Đoán xem tớ là ai nào?”. Huy biết thừa là ai luôn, bởi ngoài Tâm ra, không có ai chơi trò này với Huy cả. Và câu hỏi này Huy cũng nghe đi nghe lại nhiều lần lắm rồi. Tâm hay véo má và xoa má Huy từ phía sau rồi khen sao da Huy mịn thế. Ở cái tuổi dậy thì mà không chăm sóc da thì có lẽ ai cũng biết thế nào rồi. Mặt Huy đầy mụn. Thế mà Tâm vẫn khen. Tâm cũng hay đu lên cổ Huy từ phía sau như muốn được Huy cõng. Mỗi lúc như vậy là 2 gò má của Huy đỏ ửng, tim Huy như loạn nhịp. Bởi lẽ, từ nhỏ tới lớn, Huy còn chưa bao giờ nắm tay con gái. Nhưng với Tâm, ở độ tuổi mới lớn, Tâm lại đặt cả bộ ngực lên trên lưng Huy. Mặc dù cách vài lớp áo, nhưng rõ ràng Huy vẫn có thể cảm nhận được cái sự mềm mềm ở trên lưng. Tâm đặt cho Huy một nickname, và luôn luôn dùng nickname đó để gọi Huy chứ không gọi tên. Cái nickname khá đặt biệt, và có lẽ Huy cũng không bao giờ quên được. Tâm hay ve vãn Huy bằng bài hát Cô Gái Xì Tin, một bài hát, giai điệu vui tươi. Tươi như nụ cười của Tâm vậy đó.

Tâm không nói thích Huy, nhưng qua lời nói và hành động thì cũng đủ để biết điều đó. Huy cũng biết. Nhưng lúc đó Huy không quan tâm đến chuyện tình cảm. Huy tỏ ra ngại ngùng, sợ sệt và thờ ơ với tình cảm. Huy cho rằng mình còn là học sinh, còn nhỏ thì không nên yêu. Đối với Huy, tình yêu ở lứa tuổi học sinh là không tốt. Mặc cho Tâm là một người con gái cao ráo và xinh đẹp, tốt tính và vui tính, mặc cho những gì Tâm đã thể hiện. Huy vẫn ngại ngùng và thờ ơ. Cứ mỗi lúc ra chơi là Huy lại tìm cách trốn Tâm, nhân lúc Tâm chưa để ý, Huy vội tìm ngõ trốn đi. Nhưng hầu như cũng không thoát được Tâm. Lớp học quá nhỏ bé, tầm mắt của Tâm không khó để thấy được Huy.

Cũng vì kết quả học tập của Tâm sa sút, nên những năm cấp 3, Tâm học trường bán công. Còn Huy thì học trường công lập. Tâm đi học xa, và phải đi xe bus. Còn Huy thì vẫn đi xe đạp. Thỉnh thoảng khi đi học, Huy vẫn thấy Tâm đang đứng đợi xe bus. Tâm thấy Huy đạp xe đi ngang qua liền nở nụ cười thật tươi và vẫy tay chào Huy. Còn Huy thì đôi lúc cũng vẫy tay chào lại một cách ngượng ngùng, đôi lúc giả vờ như đang vội, dốc sức đạp xe thật nhanh và vờ như không thấy Tâm. Có một lần Huy nghe các bạn nói rằng Tâm đã có người yêu. Không hiểu vì sao Huy lại cảm thấy nhói nhói trong lồng ngực. Rõ ràng Huy không quan tâm đến Tâm mà, Huy đang tránh mặt Tâm mà. Vậy thì tình cảm mà Huy dành cho Tâm là cái gì?

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, có 1 lần Huy nhắn tin, trò chuyện và hỏi thăm Tâm. Qua trò chuyện họ biết cả 2 đều không có người yêu. Và rồi Tâm có hứa với Huy rằng sau khi Huy tốt nghiệp đại học 2 năm mà Huy vẫn chưa có người yêu thì Tâm sẽ là người hốt Huy. Tuy nhiên đó cũng chỉ là câu nói bông đùa. Bởi vì Tâm bây giờ đã lớn, không còn mơ mộng như ngày nào nữa. Về phía Huy, mặc dù nghe vậy thì lòng thấy vui vui, nhưng Huy cũng hiểu là lời nói bông đùa, gió bay.

Sau một khoảng thời gian lâu không liên lạc, Huy tình cờ thấy tài khoản Facebook của Tâm không còn là bạn bè với mình nữa. Huy không rõ là Tâm đã hủy kết bạn hay vì Facebook bị lỗi nữa. Rồi những lần họp lớp cấp 2, không còn thấy Tâm tham gia nữa. Huy không gặp Tâm nữa. Huy sợ là Tâm đã hủy kết bạn với mình. Huy không dám bấm vào nút “Thêm bạn bè” một lần nữa. Huy cũng không dám chủ động inbox Tâm để hỏi bất cứ chuyện gì.

Cô lớp trưởng ngày xưa, bây giờ vẫn vậy, vẫn xinh xắn, hồn nhiên, hay cười. Nhưng Tâm không còn để ý đến Huy như ngày xưa nữa. Dĩ vãng rồi.

4. Cô bạn đeo kính cận

Người ta nói rằng những đứa đeo kính cận thường là những đứa học giỏi. Tuy nhiên, điều đó không đúng với Uyên. Uyên học tương đối yếu. Uyên là người con gái mơ mộng, thời học sinh, cô đã có vài mối tình đổ vỡ. Cũng có lẽ vì những chuyện tình cảm như thế đã làm cho cô xao nhãng việc học. Đến năm lớp 12, không biết vì lí do gì mà Uyên lại thích Quân – một anh chàng lạnh lùng và ít nói. Có lẽ vì Quân học giỏi và Uyên lúc này cũng biết lo lắng cho việc học hơn. Quân khác biệt hoàn toàn so với những người bạn trai cũ của cô. Học chung với nhau 3 năm, nhưng trước đó Uyên hoàn toàn không để ý tới Quân. Họ cũng hiếm khi nói chuyện với nhau. Năm lớp 12, Uyên bắt đầu nhờ Quân chỉ bài, rồi mượn vở chép bài. Nhưng Uyên không nhờ chỉ bài trên lớp. Có lẽ vì là con gái nên Uyên ngại. Uyên đề nghị Quân dẫn về nhà để chỉ bài, vì trước đó Uyên cũng chưa biết nhà Quân ở đâu. Uyên mượn vở chép bài, cũng không phải là mượn trên lớp hay là mang về nhà để chép. Uyên đến nhà Quân, mượn vở chép bài, chép xong thì Uyên mới về. Lúc Uyên về thì gần như lần nào cũng hơn 10 giờ tối, nhà Quân thì lại ở nơi hẻo lánh, vắng bóng người. Để Uyên một thân con gái đi đêm như vậy thì cũng đúng thật là không an tâm. Quân cũng phải tiễn Uyên qua khỏi đoạn đường vắng tối mù rồi mới dám để Uyên tự về 1 mình. Mặc dù vẫn cảm nhận được tình cảm của Uyên, nhưng Quân chỉ giúp đỡ bạn khi bạn cần, chứ không hề có tình cảm gì đặc biệt với Uyên cả.

Uyên muốn Quân có thể can thiệp vào cuộc sống của Uyên nhiều hơn. Nhưng tất cả những gì Uyên có thể làm chỉ là đến nhà Quân chép bài và nhờ chỉ bài. Quân thì biết khá ít về Uyên và cũng không có ý định tìm hiểu Uyên. Uyên đến nhà Quân thì nhiều. Nhưng Quân đến nhà Uyên chỉ có đúng 1 lần. Đó là vào ngày sinh nhật của Uyên. Có lẽ đó cũng là lí do duy nhất mà Uyên có thể mời Quân đến nhà mình. Uyên là con gái nên có lẽ điều đó cũng tạo nên một rào cản trong tâm lí của Uyên. Uyên bật đèn xanh cho Quân, nhưng Quân không tiến thì Uyên cũng đành chịu. Đến hết năm 12, Quân vẫn cứ lạnh lùng như vậy. Uyên cũng từ bỏ tình cảm của mình dành cho Quân, vì Uyên biết sau khi tốt nghiệm thì Uyên cũng không còn cơ hội để tiếp cận được Quân nữa.

5. Buổi học thể dục đầu tiên.

Cũng như bao tân sinh viên khác, Thinh không thể tránh khỏi những bỡ ngỡ khi lần đầu tiên bước chân lên giảng đường đại học. Và đặc biệt hơn khi buổi học đầu tiên là buổi học thể dục. Địa điểm học được ghi trên thời khóa biểu là “sân thể dục”. Tuy nhiên, khuôn viên trường thì rộng, và lạ lẫm đối với một tân sinh viên như Thinh. Thinh không biết sân thể dục ở chỗ nào. Nhìn quanh, Thinh thấy có 1 bạn nữ, vừa lùn vừa mập, cũng đang mặc đồng phục thể dục. Thinh tiến lại hỏi thăm sân thể dục. Nhưng bạn nữ này cũng là tân sinh viên, cũng đang loay quay tìm sân thể dục. Qua nói chuyện, Thinh mới biết bạn nữ này là Quỳnh, bạn học mới của mình. Mặc dù ngoại hình không có gì đặc biệt nhưng Thinh lại có ấn tượng ban đầu khá tốt về Quỳnh. Có lẽ là ấn tượng về những cử chỉ và cách nói chuyện. Quỳnh là cô gái hiền lành và dễ thương. Thinh quyết định dẫn Quỳnh đi tìm và hỏi bảo vệ thay vì hỏi một bạn sinh viên khác.

Đến lúc học những môn khác, cũng khá tình cờ khi Thinh và Quỳnh chọn chỗ ngồi gần nhau. Thinh ngồi ngay phía sau Quỳnh. Về sau, họ chơi chung và học chung 1 nhóm. Kể từ khi các bạn trong nhóm phát hiện ra họ thích nhau, các bạn ấy bắt đầu trêu chọc. Thinh ngại,  Quỳnh cũng ngại. Vì ngại mà họ ít nói chuyện với nhau hơn, ít gặp gỡ nhau hơn, giữ khoảng cách với nhau. Họ sợ bạn bè có cớ để trêu chọc họ.

6. Cô bạn ở kí túc xá

Ở trong lớp, có một nhóm bạn, họ cùng nhau học, cùng giúp đỡ nhau trong học tập. Bi là nhóm trưởng, là người chịu trách nhiệm dẫn dắt nhóm, tổ chức các hoạt động của nhóm. Trà là một thành viên nhóm. Trà là một người con gái rao ráo, xinh xắn, nhưng hơi gầy. Với trách nhiệm là một nhóm trưởng, Bi luôn luôn giúp đỡ mọi người. Nhưng có lẽ Trà là người đặc biệt, được Bi dành nhiều thời gian hơn tất cả. Bi không chỉ kèm cặp Trà trong những buổi học nhóm, kể cả những lúc không học nhóm, Bi vẫn thường xuyên đạp xe đến trường để kèm Trà học. Trà ở kí túc xá, ở gần đó. Gần như thời gian đó, không có khi nào Bi về nhà trước 9h tối cả, không có thứ 7, chủ nhật nào mà Bi ở nhà. Dù có kèm cho Trà hay không thì Bi cũng đến trường, không có Trà thì Bi cũng ngồi 1 mình hết buổi. Có lẽ Bi thích ở trường hơn ở nhà.

Nhóm của Bi và Trà thường xuyên học nhóm ở trường và họ phải tìm phòng trống để học. Với tư cách là nhóm trưởng nên Bi thường là người đến sớm nhất để tìm phòng. Trà cũng là người hay đến sớm, vì Trà ở gần. Có lẽ họ là những người tích cực đi tìm phòng học nhất. Vì họ thường xuyên đi tìm phòng học nhóm cùng nhau, cũng như có những buổi Bi kèm triêng cho Trà nên bạn bè cũng hay bắt gặp họ đi cùng nhau. Khi bạn bè trêu chọc, gán ghép thì Trà vui vẻ đáp lại: “Bọn mình đang hẹn hò mà”. Biết là Trà nói vậy để đỡ bị bạn bè trêu chọc, nhưng Bi cũng biết Trà thích Bi. Bi cũng thích Trà. Nhưng cả 2, chưa bao giờ có đủ can đảm để thổ lộ với nhau điều đó cả.

Có một lần thấy Trà đeo đôi kính, Bi giật mình “ủa, Trà bị cận sao?”. Đúng, Trà bị cận nhẹ. Nhưng Bi vẫn cứ thắc mắc tại sao Trà trước đây không cận mà giờ lại bị cận. Trà không dùng máy tính nhiều như Bi. Bi thì dùng máy tính cực kì nhiều, gần như đi đâu Bi cũng mang theo máy tính bên người. Nhưng Bi hoàn toàn không bị cận. Có một lần đi tìm phòng học, cả 2 đang ở cùng 1 dãy nhà. Nhưng người đầu dãy, người cuối dãy. Mặc dù Bi đã nhắn tin cho Trà, và Bi đã đứng ở hành lang đợi Trà, vẫy tay với Trà. Nhưng vì Trà đứng xa và không mang kính, không nhìn thấy Bi. Khi Trà tiến lại đủ gần thì mới thấy Bi. Lúc này Trà vui lắm, Trà nở nụ cười thật tươi. Khoảnh khắc ấy, có lẽ Bi không thể nào quên được. Bi thương Trà lắm.

Mặc dù thích Trà, nhưng Bi chưa bao giờ dám thừa nhận và thổ lộ. Bi thuộc kiểu người làm bất cứ việc gì cũng cần lí do. Và thích Trà, chưa bao giờ là lí do của Bi. Bi nhắn tin với Trà cũng cần lí do. Mà phần lớn lí do là việc học nhóm. Và còn cả lí do Bi đăng kí SMS còn thừa nên nhắn cho đỡ phí. Lí do thật nực cười. Nhưng Bi, lúc ấy là con người như vậy đó. Lúc nghỉ hè, cả 2 đều về quê. Thời gian nghỉ hè, Bi không có bất cứ lí do gì để nhắn tin cho Trà nữa. Có lần, Trà nhắn tin trách Bi “Bạn bè gì mà nghỉ hè trốn luôn, không thấy nhắn tin cho bạn bè gì hết.”. Bi cũng trả lời 1 cách chống chế. Bi cũng muốn nhắn tin cho Trà, nhưng vì Bi không có lí do thôi. Lí do là bạn bè cũng được. Nhưng với Bi, bạn bè thì cũng cần phải có việc gì cần thiết thì Bi mới nhắn tin. Có thể nói Bi là một người khá là kì cục và khó hiểu.

Hai người họ cứ thế, “thương nhau để bụng”, không ai chịu thổ lộ. Trà là con gái, nên Trà cũng rất mong chờ cái ngày mà Bi thổ lộ tình cảm. Nhưng Bi chẳng chịu thổ lộ tình cảm. Thế rồi Trà cũng không còn đủ kiên nhẫn để chờ Bi thổ lộ tình cảm nữa. Trà dần dần rời xa Bi, im lặng, không nhờ Bi chỉ bài nữa. Rồi nhóm bạn của họ cũng dần tan rã. Không chỉ bài cho Trà, không còn học nhóm chung với Trà nữa, Bi không còn lí do gì để nhắn tin với Trà, cũng như gặp gỡ riêng, nói chuyện với Trà nữa.

7. Tiểu thư bình dị

Xuân là tiểu thư “nhà mặt phố, bố làm to”. Mặc dù là tiểu thư, nhưng nhan sắc của Xuân cũng chỉ rất bình thường. Xuân cũng hay mộng mơ và dễ say nắng. Xuân là nhóm trưởng của một nhóm bạn, họ học nhóm chung với nhau. Tuy là nhóm trưởng, nhưng Xuân không học giỏi hơn những người khác trong nhóm. Nhưng Xuân được cái là biết cách thu nạp thành viên mới cho nhóm. Xuân thu nạp những bạn học giỏi vào nhóm. Hai cũng là một thành viên mới được Xuân thu nạp vào nhóm của Xuân. Vào nhóm thì Hai cũng rất nhiệt tình tham gia các hoạt động của nhóm. Xuân cũng hay đến phòng Hai để được chỉ Hai chỉ bài, cũng như tám chuyện và xem phim cùng Hai và các bạn. Xuân thích xem phim kinh dị, vì lúc ấy Xuân có lí do để nép phía sau Hai, được Hai che chắn bởi những hình ảnh kinh dị trong phim. Có một lần, Xuân mở trình duyệt trên máy tính của Hai, gõ từ khóa “phim”, thật bất ngờ, trình quyệt gợi ý ngay từ khóa “phim s*x”. Xuân biết trước đó đã có người gõ từ khóa này rồi nên bây giờ trình duyệt mới gợi ý như vậy. Xuân hỏi Hai về cái từ khóa gợi ý đó. Lúc này, Hai không biết dấu mặt vào đâu, thật xấu hổ. Bởi Hai là một người vốn dĩ xây dựng hình tượng cá nhân rất tốt, nhưng lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu này. Chuyện là tối hôm trước, bạn cùng phòng đã mượn máy tính của Hai. Hai giải thích việc này cho Xuân. Xuân cũng chỉ ừ cho qua chuyện. Nhưng Hai không biết liệu Xuân có tin mình hay không. Liệu hình tượng mà Hai đã xây dựng bấy lâu có sụp đổ hay không. Sau đó, Hai cũng cẩn thận hơn trong việc cho người khác mượn máy tính. Bạn cùng phòng Hai có lẽ cũng vì thế mà tự mua máy tính riêng thay vì mượn của Hai. Về sau, cả Hai và Xuân đều không còn để ý đến chuyện hôm đó nữa.

Dần dần Xuân rủ Hai đi du lịch, đi ăn, chụp hình… cùng bạn bè. Xuân thì thích chụp hình post Facebook, bất chấp nhan sắc, còn Hai thì không thích bị chụp, Hai không ăn ảnh tẹo nào… Vì Hai không thích chụp hình, nên dần dần Hai trở thành người xánh đồ cho Xuân trong những lần đi chơi. Xuân vì ngại nên lần nào rủ Hai đi chơi, đi ăn thì cũng rủ thêm ít nhất 1 người bạn nữa, chứ không bao giờ rủ đi mà chỉ có 2 người. Hai cũng thích Xuân. Nhưng Hai lại là con người sống thụ động. Rủ thì đi không rủ thì thôi. Mặc khác, Hai là người nhà quê nên Hai cũng sợ tốn kém. Đương nhiên là vẫn chia tiền, chứ không phải ai rủ nấy bao. Nhưng Hai vẫn suy nghĩ theo kiểu “cứ hạn chế thì sẽ tốt hơn”.

Sau những giờ học, hay những buổi chiều, Hai cũng hay đi tắm biển với bạn bè. Xuân cũng thích tắm biển. Nhưng 1 phần là Xuân không biết bơi, 1 phần là cha mẹ không cho phép Xuân tắm biển. Xuân cũng hay ra biển với mọi người. Nhưng Xuân chỉ ngồi ở trên bờ mà không xuống tắm. Vậy là Xuân được giao nhiệm vụ trông đồ cho mọi người. Đi du lịch Hai xách đồ cho Xuân, đi tắm biển Xuân trông đồ cho Hai. Vậy là huề.

Họ vẫn cứ như vậy, tâm sự họ vẫn cứ để trong lòng. Rồi buồn buồn đăng status tâm trạng bóng gió. Rồi có một lần, Xuân cũng đăng 1 status tâm trạng. Hai cứ nghĩ là Xuân đang nói về mình. Hai vào bình luận, rồi sau đó là nhắn tin, thổ lộ. Thế nhưng, Hai đã lầm, Hai đã chậm. Vì lúc này Xuân đã say nắng người khác rồi. Mặc dù Xuân không nói ai, nhưng Hai cũng đoán được người này là ai. Câu trả lời là “Xuân không có thích Hai, Xuân chỉ coi Hai là bạn thôi, Xuân thích người khác rồi.”. Tuy nhiên Hai cũng biết là Xuân đã từng thích Hai. Chỉ là bây giờ Xuân thích người khác mất rồi. Hai là con nhà quê, Hai cũng mặc cảm, sợ mang tiếng trèo cao, nên Hai ngậm ngùi từ bỏ tình cảm của mình ngay từ lúc đó.

8. Lời nói dối tháng 4.

Nhan sắc của Mi rất bình thường, nhưng Mi là người khá vui tính và có cách nói chuyện rất cuốn hút. Không biết Mi thích Luân từ khi nào nữa. Có lẽ là khi họ đi tắm biển cùng nhau. Họ thích ngồi trên bãi biển nói chuyện phiếm với nhau và nghịch cát. Mi không biết bơi, nhưng Mi được Luân và bạn bè tập cho bơi. Mi cũng thích nhậu, tửu lượng của Mi cũng khá. Mi cũng hay rủ Luân và bạn bè nhậu. Tửu lượng của Luân thì thuộc dạng yếu.

Về sau, Luân cũng hay ghé đón Mi đi học bằng chiếc xe đạp cũ mua từ lúc nhập học. Họ cứ đi học chung, đi tắm biển chung, thỉnh thoảng đi nhậu chung. Luân cũng thích Mi, nhưng không dám nói. Mi cũng ngại. Rồi đến một ngày nói dối nọ, ngày 1/4, Mi lấy can đảm, nhắn tin tỏ tình Luân. Tuy nhiên Luân lấy lí do là ngày 1/4, tỏ ý nghi ngờ. Họ nhắn tin với nhau đến 2h sáng ngày 2/4, nhưng Mi vẫn khẳng định là Mi không nói dối. Luân thì vẫn đang khá rối bời và không dám tin. Luân định bụng sẽ hẹn gặp trực tiếp Mi để nói chuyện. Tuy nhiên do áp lực học tập lúc này quá căng thẳng, bài tập nhóm thì nhiều, Luân thì lại đang cố sức gánh hết cho cả nhóm, Luân đã không hẹn gặp Mi như dự tính. Còn Mi thì kể từ hôm đó, thấy Luân im lặng, Mi nghĩ rằng Luân không thích mình, nên Mi ngậm ngùi từ bỏ tình cảm của mình. Mi cũng im lặng và từ từ rời xa Luân. Luân thì cũng vì áp lực học tập, vì không đủ can đảm đối diện với Mi, và cũng vì Luân cảm nhận được rằng Mi đang dần rời xa mình nên Luân cũng từ bỏ ý định hẹn gặp Mi để xác nhận lại chuyện hôm ấy, tập trung vào việc học.

9. Cô gái chân ngắn

Thành là một cậu sinh viên trầm tính. Thủy là một tân sinh viên, vui vẻ, năng động. Như tựa đề, Thủy có chiều cao khiêm tốn. Một người bạn đã giới thiệu, nhờ Thành giúp đỡ, định hướng cho Thủy trong việc học tập. Với vai trò một người anh khóa trước, Thành giúp đỡ Thủy rất nhiệt tình. Thủy học cũng khá. Có một người anh khóa trên chỉ bài cho mình, Thủy rất vui. Thủy thường xuyên lên phòng trọ của Thành để được Thành chỉ cho học. Có lẽ vì được Thành tận tình chỉ bài, mà Thủy đã đem lòng thích Thành từ hồi nào rồi.

Có lần Thủy khắc bút chì đem tặng Thành. Lúc Thủy tặng Thành là lúc Thành đi tập thể dục cùng với những người bạn ở công viên. Thành không mang theo cặp hay túi để đựng cây bút chì đó, nên lúc tập, Thành đã đặt cây bút chì lên ghế đá. Thật không may, có một người bạn đã không biết và vô ý làm gãy chiếc bút chì đó.  Đến lúc Thủy hỏi thì Thành cũng Thành Thật trả lời. Thủy buồn, và Thành cũng buồn. Bởi vì đó là thành ý của Thủy, tự tay làm tặng cho Thành, nhưng nó lại bị gãy ngay trong ngày. Thật đáng tiếc!

Một hôm, Thủy thấy Thành đi dạo biển, nói chuyện cười đùa với cô bạn cùng lớp. Thủy ghen. Thủy sợ Thành có người yêu. Tối hôm đó Thủy nhắn tin hỏi rõ. Thủy nói Thành đừng yêu ai vì một khi Thành có người yêu, Thành sẽ dành thời gian cho người yêu mà không còn thời gian cho Thủy nữa. Thành nghe những câu này thì cũng đoán được phần nào tình cảm của Thủy rồi. Thành cũng thích Thủy, nhưng Thành chưa bao giờ sẵn sàng cho một mối quan hệ. Thành cũng có chút bối rối, vừa vui vừa sợ. Nhưng rồi Thành cũng kệ.

Khi nhận được tin nhắn tỏ tình của Thủy, Thành đã rất bối rối. Đọc tin nhắn xong, Thành như đang mơ. Thành không ngờ lại có ngày có một cô gái dễ thương vậy lại tỏ tình với mình. Thành không biết trả lời như thế nào. Không biết nên đồng ý hay từ chối, không biết yêu là như thế nào, không biết sẽ phải làm gì khi có người yêu. Và rất rất nhiều những suy nghĩ xuất hiện trong đầu Thành. Thành vẫn chưa có câu trả lời. Đêm hôm nó Thành vắt tay lên trán nằm suy nghĩ. Sang ngày hôm sau, Thành phải đi học, nhưng Thành vẫn chưa nghĩ thông. Thủy thì vẫn đang háo hức chờ câu trả lời của Thành. Nhưng dường như càng đợi lâu thì Thủy càng cảm thấy bất an, không biết Thành đã đọc tin nhắn của mình chưa. Thủy gọi điện, hẹn gặp Thành ở trường để đòi câu trả lời. Thành và Thủy gặp nhau trong lúc Thành còn chưa có câu trả lời cho Thủy. Thành vẫn đang rối bời, và cũng chính lúc ấy, Thành đã quyết định từ chối tình cảm của Thủy. Thành từ chối là vì những rối bời trong suy nghĩ của mình. Trong khi đó Thủy lại nghĩ rằng vì Thành không thích mình, vì mình chân ngắn, vì mình không xinh… Thủy cảm thấy tự ti. Thủy nói sẽ từ bỏ tình cảm của mình. Sau lời từ chối lời tình cảm của Thủy, Thành tự nhận thấy mình đã làm Thủy tổn thương. Thành giữ khoảng cách hơn với Thủy. Thấy Thủy buồn, Thành sợ vì Thủy vẫn còn thất tình. Thấy Thủy học hành sa sút, Thành sợ vì tâm trạng không tốt ảnh hưởng việc học.

Một ngày nọ, Thủy tổ chức sinh nhật cho Thành mặc dù hôm đó không phải là ngày sinh nhật của Thành. Nhưng dù sao thì Thủy cũng đã mất công chuẩn bị, mời cả bạn bè của Thành nữa, Thành cũng xem như đó là bữa tiệc sinh Nhật đầu tiên trong đời mình (Vì theo trí nhớ của Thành, trước giờ sinh nhật Thành chưa bao giờ có tiệc). Hôm đó, Thủy uống bia nhiều, mặc dù Thành và mọi người khuyên Thủy đừng uống nữa, nhưng Thủy vẫn đòi uống. Thủy uống say rồi Thủy khóc. Không ai biết Thủy khóc vì điều gì. Hỏi Thủy thì Thủy cũng không nói. Vì về khuya, kí túc xá đóng cửa, Thủy thì lại say, mà trong số những người bạn có mặt ngày hôm đó thì chỉ có Thành là thân với Thủy nhất, cả đám quyết định cho Thủy về ngủ tạm phòng Thành 1 đêm. Thành cũng là người chịu trách nhiệm đưa Thủy về phòng mình. Về đến phòng Thành, Thủy vẫn khóc, tay Thủy nắm chặt áo Thành không rời. Sau khi nghe các bạn cùng phòng Thành nói chuyện, không hiểu tại sao Thủy lại một mực đòi sang ngủ ở phòng một bạn nam khác. Mặc dù Thành không hề quen biết người này, nhưng vì ý Thủy như vậy nên Thành cũng dằn lòng giao Thủy trong tình trạng say khướt cho người này. Thành có cảm giác dường như Thủy vẫn chưa từ bỏ được tình cảm của mình nhưng Thành không biết làm thế nào cả.

Thành vẫn giữ khoảng cách với Thủy. Thủy thì có lẽ ngày một tự ti hơn về bản thân. Không còn vui vẻ, năng động như trước nữa. Thỉnh thoảng Thành cũng có hỏi thăm về tình hình của Thủy. Nhưng Thành không dám hỏi nhiều, sợ làm Thủy tổn thương thêm. Thủy nói vì làm thêm mà học hành sa sút. Thủy nói vì gia đình có chuyện mà tâm trạng không tốt. Thủy nói Thủy có người yêu rồi. Nhưng những thứ đó, Thành không dám tin lắm, sợ rằng Thủy đã không nói thật. Nhưng biết làm sao được, Thành tự dặn lòng rằng hãy tin như vậy và mọi chuyện đã ổn rồi.

10. Đẹp không son phấn

Khuê là một cô gái xinh đẹp, hiền dịu, theo đúng kiểu gái quê, một vẻ đẹp rất mộc mạc. Điểm đầu vào đại học của Khuê rất cao. Những điều đó đã gây ấn tượng với Lai ngay những ngày đầu nhập học. Tuy nhiên, Lai chưa bao giờ nghĩ rằng Khuê có thể thích mình, cũng chưa bao giờ tơ tưởng gì về Khuê, chỉ là một sự ngưỡng mộ đặc biệt. Lai là một chàng trai hiền lành và nhút nhát. Điểm đầu vào đại học thì lọt sàn. Tuy nhiên trong thời gian học đại học, Lai tỏ ra vượt trội hơn về mặt học lực. Có lẽ bởi vì đây là ngành nghề mà Lai yêu thích.

Lai và Khuê, mỗi người có 1 nhóm bạn riêng. Họ cũng không thường xuyên nói chuyện với nhau. Nhưng thỉnh thoảng Lai cũng có giúp đỡ, chỉ Khuê học. Phải đến cuối năm thứ 3, 2 nhóm bạn này mới dần tách ra, giao lưu nhiều hơn. Lai với Khuê cũng nói chuyện với nhau nhiều hơn. Lai đã thích Khuê, nhưng Lai cũng không nghĩ Khuê thích mình, vẫn giữ trong lòng vậy thôi. Khuê có khá nhiều người theo đuổi. Trong lớp cũng có, ngoài lớp cũng có.

Đến năm cuối, là lúc Khuê để ý và thích Lai. Khuê chủ động nhắn tin với Lai hàng đêm. Không thiếu một đêm nào. Khi có chuyện để nói thì trò chuyện tới khuya, khi không có gì để nói thì cũng nhắn tin chúc ngủ ngon. Đêm nào cũng chúc ngủ ngon. Kéo dài một thời gian, Lai cảm nhận được Khuê thích mình. Lai nhận ra đã là năm cuối và thời gian không còn nhiều nữa, chính vì vậy mà Lai đã quyết định tỏ tình với Khuê. Lai đã tỏ tình với Khuê trước đám đông, vì Lai đã quá tự tin. Lai tự tin vì mình học giỏi, tự tin mình mình là người tốt tính, hiền lành, tự tin vì Lai biết chắc rằng Khuê đã thích mình. Nhưng mọi chuyện lại không được như Lai nghĩ. Khi tỏ tình, Khuê chỉ cười mỉm và không nói bất cứ điều gì cả. Còn Lai mặc dù đã tự tin đến mức dám tỏ tình trước đám đông, nhưng Lai vốn dĩ vẫn nhút nhát, vẫn run, lấy hết can đảm để tỏ tình vậy thôi, còn việc Khuê im lặng không nói gì thì Lai cũng không biết phải làm thế nào. Về sau, Lai hẹn gặp Khuê để yêu cầu Khuê cho câu trả lời. Và câu trả lời của Khuê là “Lai hãy mạnh dạn tán Khuê đi, Khuê tin là Lai sẽ làm được”. Rõ ràng là Khuê đã thích Lai. Nhưng có lẽ vì vốn dĩ được rất nhiều người theo đuổi, nên Khuê cũng làm giá, cố tình làm khó Lai. Còn phần Lai, hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu. Đã là năm cuối rồi mà tỏ tình gặp kiểu này nữa thì Lai cũng không còn hy vọng gì nữa, thời gian đâu nữa mà tán Khuê? Từ đó Khuê cũng không còn chủ động nhắn tin cho Lai nữa, và Lai cũng từ bỏ luôn tình cảm dành cho Khuê.

11. Hẹn gặp ở quán cafe

Một dịp đặc biệt, tình cờ lớp của Mỹ và lớp của Quân giao lưu. Rồi một dịp đặc biệt khác, 2 lớp lại đi chơi chung… Mặc dù đi chơi chung, giao lưu, nhưng 2 lớp khá đông, họ không biết nhau. Về sau, không có dịp đặc biệt nữa, nhưng ở 2 lớp có 2 nhóm chơi chung với nhau, trong 2 nhóm đó có Mỹ và Quân. Khi 2 nhóm đi chơi chung, họ biết nhau và có Facebook của nhau. Một hôm Quân đăng status Facebook, Mỹ vào bình luận, rồi họ chốt 1 cái hẹn cafe ngay lập tức, ngoài 2 người họ, họ còn rủ thêm các bạn trong nhóm nữa. Nhưng không phải ai cũng tham gia. Về sau, họ cũng thường xuyên có những cuộc hẹn như vậy, đi cafe, đi ăn, đi chơi… Hẹn là có mặt. Dần dần, họ chơi thân nhau hơn, họ thích nhau, nhưng không ai nói về điều đó cả. Thời gian thấm thoắt trôi qua, Quân chuẩn bị ra trường và đi làm xa. Biết sắp phải xa nhau, nên Quân cũng không có ý định tiến xa hơn tình bạn, lặng lẽ giữ khoảng cách với Mỹ, ít liên lạc dần.

Dang dỡ…

Có thể có nhiều lí do để một mối tình dang dỡ. Nhưng lí do “ngây ngô” là một lí do khiến cho mối tình dang dỡ nó đẹp đến lạ kì. Hiếm có mối tình ngây ngô nào mà có kết quả. Những mối tình ngây ngô mà có kết quả thật đáng để ngưỡng mộ.

Tôi thấy những câu chuyện ấy nó đẹp thật, nhưng tôi thấy qua lời tôi kể, nó không còn được đẹp như vậy nữa. Tôi vẫn chưa hài lòng với cách kể chuyện của mình. Hmm,… Biết làm sao được, vì khả năng kể chuyện của tôi chỉ có đến vậy thôi.