CHÀNG 3 VÀ NÀNG 1

Chương 1: Gặp gỡ
Mùa hè năm ấy, cái mùa hè cũng như bao cái mùa hè ở nơi đây, nắng nóng, hanh hanh của cơn mưa mùa hạ, cùng những cơn gió náo động chẳng thể hiểu được. Nàng, lần đầu tiên được đi xa, nơi này hứa hẹn rằng sẽ là 4 năm cuộc đời nàng, nàng hăm hở, xôn xao và năng động. Chàng đã là năm 3 của khoa công nghệ rồi, chàng thì trầm lắng với cuộc sống, bởi chàng chỉ yêu máy tính của chàng thôi.


Thế rồi trời xui đất khiến, có cô chị bạn giới thiệu qua điện thoại, gửi gắm đứa em nhỏ cho chàng. Chàng chẳng biết đâu, đứa em tự động điện thoại, nhắn tin blabla gì đó. Sau vài ngày, chàng và nàng gặp nhau trước cổng trường. Hờ, chàng thì chẳng ngại ngùng gì, nàng ta cũng thế, nói chuyện cả buổi ấy chứ, chả biết lần đầu mà sao chuyện gì lắm thế nhỉ.Chỉ tội con nhỏ, cả buổi ấy, chàng chả kiếm cho nàng được chỗ ngồi nào đó, tệ thật nhỉ, nàng đứng còn bị muỗi cắn nữa. Chả biết sao, lần đầu tiên gặp chàng, nàng lại cảm thấy thân thiện thế, quần áo chả có gì đặc biệt, như ông lão tuổi 30 ấy, tóc tai bù xù, chỉ được cái hay cười, làm nàng thấy ấm lòng nơi đất khách này. Chàng thi ngu ngơ sao ấy, chả ra dáng một ông anh men lỳ hay gì cả, thản nhiên, vô tư, gặp rồi xong chuyện, chẳng có gì vấn vương cả.
Thế đó, cảnh gặp gỡ tệ chưa từng thấy luôn ấy, thế nhưng đằng sau ấy, là những câu chuyện đáng yêu vô cùng. Có lẽ nàng đã đơn phương rồi. ♥️

Chương 2: Nhờ – giúp
Sau khi đã ổn định tất cả giấy tờ nhập học. Nàng nghe bạn bè trang lứa nói gì đó về đăng kí tín chỉ, hì, nó là cái quái gì thế nhỉ, lần đầu tiên nghe cái đó, hì , thế là nàng có chuyện để bắt chuyện với chàng nữa rồi.


Nàng cầm điện thoại và bắt đầu giải thích thật dài một mớ lộn xộn nàng vừa nghe bạn bè nói cho chàng. Chàng thì đã là sinh viên năm 3 rồi, quá rành rõi rồi. Một cách nhanh chóng, chàng đăng kí tất cả môn học của học kì này cho nàng, quá tuyệt rồi. Trong khi các bạn của nàng thì khá là vất vả đấy, nàng chỉ thong thả ngồi chơi thôi. Tuyệt nhỉ. Anh ấy là số 1 của nàng rồi còn gì. Một cô gái ngây ngô dễ sợ thật, nhưng tình cảm ấy là sự chân thành, trong còn hơn cả gương. Yêu rồi chăng, chưa đâu, là ấm trong lòng, tự đắc trong lòng 1 xíu thôi. Chàng thì thấy đó là chuyện quá bình thường, hiển nhiên là vậy thôi. Cứ thế, cứ mỗi lần đi học về, nàng lại nhắn tin, nàng kiếm cớ nhắn tin hỏi tùm lum. Chàng ấy là người quá đỗi thật thà, tin nhắn nào cũng rep một cách nhanh. Hơ, nàng vui, nàng cười.
Rồi cứ thế , cứ thế, thời gian qua nhanh, đã được một tháng rồi.Một lần nàng bị tăng động, mạnh bạo rủ chàng đi uống nước, chàng có nói là đi chung nguyên phòng trọ, nàng thì có rủ thêm cô bạn cùng phòng. Nàng vui lắm, chiều đó, nàng tắm rửa thơm ơi là thơm. Năm nhất mà, quần áo vẫn quê, vốn dĩ là cô gái năng động, giản dị của gái quê. Nàng đã chọn cho mình bộ đồ nghĩ là đẹp nhất rồi, chẳng son chẳng phấn, tóc thì buộc thật cao. Nàng nghĩ đó là đẹp nhất rồi. Tối đó gặp các anh bạn của chàng, nàng rất vui, cô bạn nàng cũng không kém, rất thân thiện và nhanh chóng bắt chuyện được với tất cả các anh bạn. Tiếc rằng, trong mắt của chàng, nàng chỉ con gái quê, chẳng có ấn tượng gì. Chàng chẳng nghĩ gì hơn là một đứa em bình thường.
Tất cả là nàng tự tạo nên cảm giác cho bản thân, có lẽ ở nơi này, nụ cười ấy, cách nói chuyện ấy, lần đầu tiên, nàng đã say nắng. Nàng thích thú trọn vẹn niềm vui của một ngày bằng cách nói chuyện với chàng, không có chuyện gì cũng kiếm ra chuyện để nói, nói luyên thuyên, bất chấp suy nghĩ của chàng là gì, miễn là chàng rep thôi cũng đủ làm nàng vui rồi.
Nàng bắt đầu thấy thiếu nếu một ngày không thấy tin nhắn.

Chương 3: CỚ
Một ngày nắng đẹp trời, nàng lên lớp, tình cờ nàng biết thông tin của chàng, anh ấy là số một của khóa trên, wow. Nàng không biết nên vui hay buồn.
Nàng vốn dĩ là con người năng động nhưng lại không thích những người quá nổi bật. Ahihi, mình biết, đất biết, không nói chắc lớp cũng không ai quan tâm mình biết anh hay không, idea tuyệt vời. Nàng chẳng do dự dự gì mà quyết luôn là sẽ âm thầm biết mà không nói ai trong lớp. Nàng chỉ kể chuyện cho phòng trọ biết thôi.

Bỗng một hôm, nàng được chàng dẫn qua phòng chơi. Nàng nói nàng không có xe, cũng không biết đường, chàng nói chàng đến chở. Chiều đó, cũng như lần trước, nàng chọn cho mình bộ đồ mà nàng được thưởng khi mới vào đại học, chỉ là một bộ đồ thun dài ở nhà thôi, nhưng hợp với cá tính của nàng. Chàng là người rất đúng giờ. Ngồi sau lưng chàng, nàng bồi hồi, nhưng nàng nói nhiều, vu vơ vớ vẩn đủ thứ trên đời. Chàng chỉ hay cười, kêu ờ ờ, chàng không cãi với nàng, chỉ cố giải thích những thứ mà nàng không hiểu thôi. Nàng thích anh cười, nụ cười rất ấm, rất tự nhiên và chân thật. Nàng cười thật to. Nói là qua phòng, nhưng lại ngồi chơi bắn gà với chàng, chứ nàng có hỏi học hành gì đâu, vốn dĩ không phải ngành nàng thích, nàng chỉ hỏi tào lao, chàng thì giải thích nhiệt tình, nàng chỉ ậm ừ, rồi kiếm cớ ngồi nói chuyện thôi. Cũng trễ rồi, chàng lại đèo nàng về, cơn gió tinh nghịch nào đó thoáng qua, đập vào mặt nàng. Lần này nàng không nói, chàng cũng im lặng, tim nàng rộn ràng theo cơn gió. Nàng không quan tâm chàng có thích nàng không, nhưng nàng thích là được rồi. Nhiêu đó, là hạnh phúc của nàng rồi. Không biết chàng có nhận ra cái tình cảm nhỏ bé không? nàng suy tư, chắc là không. Nhưng mà đúng, chàng chỉ là con mọt sách, chàng không biết gì về tâm tư của con gái cả, cái ấy, chính cái không biết đó, làm nàng không biết bao nhiêu lần thấp thỏm trong lòng. Chàng dev đáng iu quá, nhưng liệu rằng , liệu rằng nàng có chinh phục được không nhỉ ! Hay là bỏ cuộc
Nàng đã thích rồi, nhưng không phải là yêu.

Ngoại truyện: CÂU CHUYỆN ĐI PHỤ BẾP
Cái quán chè đó, nổi tiếng khắp vùng. Mị đã từng ăn, ngon từ mùi cho tới vị, không thể chê được chỗ nào, chỉ có mỗi tội là cái giá nó cao.
Năm đó, quán chè chỉ nhỏ nhỏ,nhìn từ xa, phải chú ý lắm mới thấy được. Nhưng vì chè ngon, nên trước quán lúc nào cũng có khách tấp nập, nhìn 1 cái là biết liền rồi. Chẳng biết gì, 1 ly chè 30k, gấp 6 lần 1 ly chè bình thường. Không biết, tâm của người nấu chè sao, mà mùi vị quá tuyệt vời thế. Hôm nay, mị đi làm ở đó, vị trí phụ bếp. Nhưng nó ko phải là quán chè nho nhỏ nữa rồi, là một quán ba lầu ngay góc phố mặt tiền, hoành tráng. Mị được gặp, nhìn và nói chuyện với bà chủ nấu chè, quả là người phụ nữ khí chất lạ thường. Thật sự mị muốn biết về con người này. Quá tuyệt vời. Được biết nhờ quán chè, mà đứa con được gọi là đại gia. Chỉ thế thôi là hiểu rồi.
Có điều gì thú vị ở người phụ nữ này nhỉ! Mị tò mò.

Ngoại truyện: NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU
Đang cập nhật….

CHÀNG 3 VÀ NÀNG 1
Chương Cuối: Là em say hay do là nắng
   Rồi học kì một đã qua, thời gian không ngắn, và tất nhiên cũng có khoảnh khắc nàng và chàng ở cạnh nhau.
   Nàng nhớ hôm trời mưa lất phất, nàng đi bộ, ko may dép nó đứt. Nàng gọi, chàng ra,cơ mà nàng thích nụ cười của chàng khi mới tới, ấm quá, chàng nhìn đôi dép nở nụ cười và chỉ nhẹ nhàng nói nàng lên xe. Ngồi sau lưng, cái mưa, cái lạnh, cái gió muốn ôm chàng ghê. Ôi, ông trời biết điều ghê, mưa to hơn rồi, thế là chàng dừng lại ở trạm xe buýt gần đó, mưa nhẹ, ánh đèn vàng đường rọi xuống, nhìn lên mưa đẹp biết bao, thiên thời địa lợi, thiếu mỗi nhân. Tim nàng sao xao xuyến loạn nhịp thế, nàng nhìn chàng, cười, cả hai lặng im,bình thường cái miệng giữ dằn lắm, giờ đây, nàng lại im lặng thế.
Lại còn hôm đi dạo biển nữa, rồi đi siu thị, rồi đi ăn chè… hứ, biết bao khoảng khắc tim nàng rung động. Trời không nắng, mà nàng tự say rồi. Thế nhưng chàng chẳng biết gì đâu, chỉ là đứa e gái nhỏ, chàng chỉ nói khi liên quan tới máy tính, còn xã hội, đối với chàng nó là số không, không tồn tại khái niệm giao tiếp xã hội là gì, không quan tâm.
   Qua bao khoảnh khắc thế, nàng đắn đo, bồi hồi và quyết định sẽ đi nói với chàng,bạn nàng, cả phòng ai cũng ủng hộ nên tim nàng lại rạo rực. Chiều hôm đó, nàng hẹn chàng ra, lấy hết rạo rực trong người, thốt lên ba từ, ” em thích anh”, bao nhiêu niềm tin, khao khát của nàng được đáp trả lại một câu,”ko” . Tim nàng như muốn nứt ra, nghe xong nàng chỉ muốn chạy về phòng khóc, thế nhưng con người mạnh mẽ trỗi dậy, nở nụ cười, ngồi nghe chàng giải thích cả mớ lý do, vì chàng thích một người con gái khác rồi. Sau hôm đó, tim nàng chẳng còn vui nữa rồi, nàng không từ bỏ đâu. Nàng quyết định tìm hiểu nguyên nhân mà chàng không thích nàng, nàng có tâm hồn của một đứa trẻ, cái tình yêu đó nó sáng hơn gương. Nàng vẫn tin rằng chỉ cần cố gắng sẽ được.
   Nàng tìm được câu trả lời vào giữa năm hai. Nàng hiểu sao rồi, vì chàng thích một người con gái hoc giỏi, lại xinh đẹp nữa. Nàng từ bỏ, nhưng vẫn là bạn của chàng.
Giữa năm 3, nàng nghe từ chàng, chàng tiếc vì hồi đó bỏ lỡ tình yêu của nàng. Còn nàng, chỉ cười nhẹ. Nàng biết hồi đó nàng là gái quê, đen đủi, học hành thì dốt.Giờ đây nàng chẳng thua kém ai nữa rồi, chỉ cái dốt là không thay đổi được. hihi.
   Cảm ơn chàng, người đã từ chối tình cảm. Để nàng thấy rằng, hồi đó có yêu nhau, thì hạnh phúc cũng không kéo dài được bao lâu. Cảm ơn cuộc sống, không có nắng nhưng ta vẫn say. Tình yêu đầu đời, sáng như gương, trong như nước.
Cảm ơn đã cố gắng đã nói câu từ chối, để hôm nay ta vẫn là bạn của nhau.